Giữ lửa hôn nhân khi cả hai cùng kiệt sức vì con cái

Có một buổi tối rất bình thường thế này. Con vừa ngủ. Chị ngồi xuống ghế, lưng đau, đầu vẫn còn quay vòng vì cả ngày dài. Anh ngồi cách chị một mét, mắt dán vào điện thoại. Cả hai im lặng. Không phải im lặng giận dỗi — chỉ là chẳng còn gì để nói. Hoặc đúng hơn, là chẳng còn sức để nói.

Chị nhìn sang anh và bỗng giật mình với một ý nghĩ: “Mình với anh ấy dạo này nói chuyện với nhau khác gì hai người trực ca chung một đứa trẻ đâu.” Ai đón con, ai mua sữa, ai đóng học phí, tối nay con sốt thì ai thức. Tất cả đều cần thiết. Nhưng giữa hai người chỉ còn lại lịch trực, mà không còn… hai người nữa.

Nếu chị đọc đến đây mà thấy nhói nhói trong ngực, tôi muốn nói với chị điều này trước tiên: hôn nhân của chị không hỏng, và chị không phải người vợ tệ. Hai người chỉ đang quá mệt, và sự gần gũi giữa hai người đã bị bỏ đói quá lâu mà không ai cố ý.

Khi vợ chồng biến thành “đồng nghiệp nuôi con”

Tôi gặp rất nhiều chị em mang đúng nỗi niềm này, dù mỗi người một cảnh. Họ nói với tôi những câu gần như giống hệt nhau: “Em với chồng không cãi nhau gì cả. Chỉ là tụi em hết nói chuyện rồi. Về đến nhà là ai lo phần nấy, xong rồi mạnh ai nấy ngủ. Em không nhớ lần cuối tụi em ngồi nói với nhau một câu không liên quan đến con là khi nào.”

Đây là một kiểu rạn nứt rất êm. Nó không có nước mắt, không có tiếng to. Nó chỉ là sự nguội đi từng chút một, đều đặn, đến mức chị quen luôn với nó. Hai người vẫn là một đội — nhưng là đội vận hành hậu cần cho một đứa trẻ, chứ không còn là hai người yêu nhau. Và cái buồn nhất là: cả hai đều đang cố gắng. Cả hai đều mệt vì nhau, vì con, vì cơm áo. Chẳng ai sai. Chỉ là tình cảm vợ chồng, giống một chậu cây, nếu nhiều tháng không ai tưới thì nó héo — không phải vì cây xấu, mà vì không ai để ý là nó đang khát.

Tôi hiểu cảnh này. Tôi hiểu nó không phải qua sách vở, mà qua chính những đêm của tôi.

Tôi đã từng ngủ chung một mái nhà mà cô đơn đến lạ

Cho tôi kể chị nghe một đoạn đời của mình, không phải để than, mà để chị biết tôi ngồi ở đâu khi viết những dòng này.

Khoảng mười mấy năm trước, tôi đi dạy ở Quảng Ninh, một mình nuôi con nhỏ, trong khi chồng tôi làm việc cách đó hơn một trăm cây số. Gần hai năm trời như vậy. Cái khổ vật chất thì tôi chịu được — tôi vốn là đứa con gái nhà nghèo ở Thái Bình, từng suýt nghỉ học sau lớp 9 đi học may, quen với thiếu thốn rồi. Cái làm tôi gục không phải là vất vả. Là cô đơn.

Mỗi ngày của tôi là một cái “ca ba”: sáng lên lớp, chiều cơm nước, tối ôm con. Con sốt giữa đêm, tôi thức trắng một mình, sáng vẫn đứng lớp như không có chuyện gì. Cuối tuần anh về, lẽ ra tôi phải mừng, nhưng nhiều khi trong lòng lại dâng lên một thứ rất khó gọi tên. Anh về, mệt, nghỉ ngơi, rồi lại đi. Tôi ở lại với tất cả. Hai vợ chồng gặp nhau cuối tuần thì câu chuyện cũng chỉ xoay quanh con ăn được chưa, tiền tháng này thế nào, cuối tháng về hay không. Chúng tôi vẫn là vợ chồng trên giấy tờ, vẫn lo cho nhau theo kiểu lo hậu cần. Nhưng cái sự gần — cái cảm giác có một người thật sự biết hôm nay mình buồn gì, vui gì — thì gần như tắt.

Tôi nhận ra một điều rất đắng: người ta có thể cô đơn ngay trong chính cuộc hôn nhân của mình. Không cần cãi nhau, không cần ai phản bội ai. Chỉ cần cả hai cùng mệt, cùng quay lưng vào việc của mình, và cùng quên mất việc quay lại phía nhau — thế là đủ để hai người ngủ chung một giường mà xa nhau cả một thế giới.

Sau này tôi rời nghề giáo, lao vào kinh doanh, nay là CEO của Enterbuy, học xong MBA năm 2020, có chồng và ba cô con gái. Tôi kể những thứ đó sau cùng, vì tôi muốn chị hiểu: tôi không viết bài này từ một cuộc hôn nhân hoàn hảo của một người đàn bà may mắn. Tôi viết từ chỗ đã từng nguội lạnh, đã từng phải học lại từ đầu cách quay về phía người bạn đời của mình.

Hôn nhân nguội không phải vì hết yêu — mà vì bị bỏ đói

Điều quý nhất tôi học được, bằng chính da thịt mình, là thế này: một cuộc hôn nhân nguội đi hiếm khi vì hai người hết yêu nhau. Phần nhiều là vì sự quan tâm giữa hai người đã bị bỏ đói quá lâu.

Có một nhà nghiên cứu hôn nhân tên là John Gottman, người dành nhiều thập kỷ quan sát hàng nghìn cặp vợ chồng. Ông có vài ý mà tôi thấy soi đúng vào cảnh của những người mẹ đi làm như chúng ta.

Thứ nhất, ông nói về “bản đồ tình yêu” (love maps) — tức là việc mình có thật sự biết thế giới bên trong của bạn đời hay không: dạo này anh ấy lo gì, mơ gì, sợ gì, áp lực gì ở chỗ làm. Khi có con nhỏ, cái “bản đồ” này rất dễ phủ bụi. Chúng ta bận cập nhật thời khóa biểu của con đến mức quên cập nhật về nhau. Một ngày nhìn lại, mình giật mình nhận ra mình không còn biết rõ người nằm cạnh mình đang nghĩ gì nữa (theo The Seven Principles for Making Marriage Work).

Thứ hai, ông nói về những “lời mời kết nối” (bids for connection) — những tín hiệu rất nhỏ ta gửi cho nhau mỗi ngày. Anh chỉ vào tin nhắn cười một mình; chị kể một chuyện vu vơ ở cơ quan. Mỗi lần như thế là một lời mời thầm: “Để ý đến em/anh một chút đi.” Gottman quan sát thấy điều tạo nên khác biệt không phải những chuyến du lịch lớn, mà là việc ta thường quay về phía lời mời đó (ngẩng lên, ờ một tiếng, hỏi lại) hay quay đi (ậm ừ, dán mắt vào điện thoại). Khi cả hai cùng kiệt sức, ta quay đi nhiều hơn — không phải vì ghét, mà vì cạn pin. Nhưng nhiều cái quay đi nhỏ, cộng lại qua năm tháng, chính là cái lạnh mà chị đang cảm thấy.

Và thứ ba, ông cảnh báo về bốn kiểu giao tiếp dễ bào mòn hôn nhân, ví như “Bốn kỵ sĩ” (Four Horsemen): chỉ trích, khinh thường, phòng thủ và im lặng tránh né. Cái cuối cùng — im lặng tránh né — đáng sợ một cách âm thầm, vì nó không ồn ào nên ta tưởng là “nhà đang yên”. Nhưng cái yên của hai người hết nói với nhau, thật ra là cái yên của một mối quan hệ đang đói.

Tôi nhắc lại điều này, vì nó an ủi tôi rất nhiều ngày ấy: nếu hôn nhân nguội đi vì bị bỏ đói, thì nó cũng có thể ấm lại khi mình bắt đầu cho nó ăn trở lại. Từng chút một.

Vài hiểu lầm tôi mong chị nhẹ nhàng nhìn lại

Trên đường đi, tôi từng mắc kẹt ở mấy niềm tin này. Có thể chị cũng vậy.

“Có con thì vợ chồng nhạt đi là chuyện thường, ai cũng thế.” Đúng là rất nhiều cặp đều trải qua. Nhưng “thường” không có nghĩa là “đành chịu”. Cảm lạnh cũng thường, mà ta đâu để mặc nó thành viêm phổi. Nhạt là một giai đoạn, không nhất thiết là một bản án.

“Phải đợi con lớn, đỡ vất, rồi vợ chồng tính lại sau.” Tôi cũng từng nghĩ thế, và tôi thấy nó rủi ro. Mấy năm con còn nhỏ là mấy năm dài. Nếu cứ để nguội suốt quãng đó, đến khi con lớn, nhiều khi hai người đã thành người lạ quá xa để tìm lại. Tôi không nói để hù chị — tôi nói vì tôi tin việc giữ một ngọn lửa nhỏ cháy âm ỉ vẫn dễ hơn là nhóm lại một đống tro nguội.

“Anh ấy phải tự hiểu chứ, sao cái gì cũng phải nói.” Tôi từng mong thế, và từng thất vọng vì thế. Nhưng không ai đọc được tâm trí ai. Người thương mình đến mấy, khi cũng đang kiệt sức, cũng khó tự đoán ra điều mình đang cần. Nói ra không phải là yếu đuối — nó là cho người kia một cơ hội để thương mình đúng cách.

Ba thói quen nhỏ để là “đồng đội”, thay vì “người giúp việc của nhau”

Tôi không tin vào những cú lột xác hoành tráng. Hai vợ chồng kiệt sức thì lấy đâu ra sức cho cú lột xác. Tôi tin vào những việc nhỏ, làm đều. Nếu phù hợp với chị, đây là ba điều chị có thể thử.

Một là để ý lại nhu cầu của nhau mỗi ngày, một câu thôi cũng được. Mỗi tối, thay vì chỉ bàn giao ca trực (“mai anh đón con nhé”), chị thử thêm một câu hỏi về con người anh ấy, không phải về nhiệm vụ: “Hôm nay ở chỗ làm có gì căng không anh?” Rồi nghe thật. Đó chính là cách lau lại tấm bản đồ tình yêu đã phủ bụi. Và khi anh gửi cho chị một lời mời kết nối nhỏ — khoe cái gì đó, kể chuyện vu vơ — chị thử ngẩng lên đáp lại, dù chỉ ba mươi giây, thay vì ậm ừ cho qua. Ngày xưa nếu tôi biết những “ba mươi giây” ấy đáng giá đến đâu, có lẽ tôi đã không quay lưng nhiều như thế.

Hai là giữ lại một khoảng riêng cho hai người, dù nhỏ xíu. Không cần đi ăn nhà hàng, không cần gửi con đi đâu cả. Mười lăm phút sau khi con ngủ, pha hai ly trà, tắt điện thoại, ngồi cạnh nhau và nói chuyện gì cũng được miễn là không phải chuyện con. Một tối cuối tuần “hẹn hò tại gia”. Nghe nhỏ nhặt, nhưng chính những khoảng nhỏ đều đặn ấy mới là thứ nuôi sống một cuộc hôn nhân, chứ không phải kỳ nghỉ một năm một lần.

Ba là nói thật lòng, nhưng không buộc tội. Đây là phần tôi từng vụng nhất. Có một cách diễn đạt tôi thấy rất dễ áp dụng, dựa trên tinh thần Giao tiếp Trắc ẩn (Nonviolent Communication) của Marshall B. Rosenberg. Ông gợi ý nói theo một mạch tự nhiên: nêu sự việc cụ thể — nói cảm xúc của mình — nói nhu cầu phía sau — rồi đưa một đề nghị nhẹ nhàng. Để chị dễ hình dung, hãy so hai cách nói cùng một chuyện:

Cách cũ (buộc tội): “Tối nào anh cũng ôm điện thoại, anh có còn coi cái nhà này ra gì nữa không?”

Cách mới (theo mạch trên): “Mấy tối nay mình ai lo việc nấy, em thấy nhớ những lúc hai đứa mình còn ngồi nói chuyện. Em cần được gần anh một chút. Tối nay con ngủ rồi, mình pha trà ngồi với nhau mười lăm phút được không anh?”

Cùng một nỗi cô đơn, nhưng cách thứ hai mở ra một cánh cửa, còn cách thứ nhất dễ dựng lên một bức tường — và rất dễ rước “Bốn kỵ sĩ” vào nhà. Lần đầu nói kiểu mới, giọng tôi run, tôi sợ bị gạt đi. Nhưng tôi nhận ra: khi tôi nói về nhu cầu của mình thay vì lỗi của anh, anh ít phòng thủ hơn hẳn, và lần đầu tiên sau rất lâu, anh thật sự lắng nghe.

Nếu chị cảm thấy gốc rễ của sự nguội lạnh nằm ở chỗ mình gánh phần của cả nhà mà không ai gánh phần của mình, thì mạch chuyện này nối sang một điều khác tôi cũng tâm huyết, về đặt ranh giới trong gia đình — vì đôi khi, học chia lại gánh nặng chính là cách để hai người còn sức mà quay về phía nhau.

Khi nào nên tìm đến người có chuyên môn

Tôi muốn thành thật với chị: tôi không phải chuyên gia tâm lý. Tôi là một người chị đã đi qua đoạn đường cô đơn trong hôn nhân, đã từng để cuộc hôn nhân của mình nguội đi, và đã từng bước học lại cách hâm nóng nó. Những gì tôi chia sẻ ở đây là trải nghiệm cá nhân và những điều tôi đọc được, không thay thế cho sự trợ giúp chuyên môn.

Có những lúc, lời của một người chị là chưa đủ, và tìm đến chuyên gia mới là việc thương mình nhất. Chị có thể cân nhắc gặp nhà tham vấn tâm lý hoặc chuyên viên trị liệu hôn nhân nếu:

  • Hai vợ chồng nói chuyện gì cũng thành cãi vã, đã cố nhiều lần mà vẫn không thoát khỏi vòng lặp.
  • Trong nhà có bạo lực — lời nói nặng nề thường xuyên, kiểm soát, hay bất kỳ hình thức đụng chạm thân thể nào. Đây là việc cần đến đúng người có chuyên môn, không phải vài thói quen nhỏ.
  • Chị thấy mình buồn bã kéo dài nhiều tuần, mất ngủ, không còn thiết tha điều gì, hoặc có ý nghĩ làm hại bản thân.
  • Sự nguội lạnh đi kèm phản bội, hoặc một trong hai người đã thật sự buông tay và không còn muốn cố nữa.

Tìm người có chuyên môn không phải là thất bại. Đó là một quyết định mạnh mẽ và tử tế với chính mình và với gia đình.

Lời cuối, gửi chị

Tôi không hứa với chị rằng vài thói quen nhỏ sẽ làm hôn nhân rực lửa trở lại như thuở mới yêu. Tôi chỉ tin một điều, từ chính đời mình: ngọn lửa giữa hai người không tắt vì một biến cố lớn, mà tắt dần vì những lần quay đi nhỏ. Và may thay, nó cũng ấm lại bằng những lần quay về nhỏ — một câu hỏi thật lòng, một ly trà chung, một lời nói ra mà không buộc tội.

Tôi đã mất gần hai năm cô đơn mới hiểu ra điều này, và còn lâu hơn nữa mới làm được. Nên nếu hôm nay chị mới bắt đầu, hãy nhẹ nhàng với mình và với anh ấy. Tối nay thôi, chị thử quay sang hỏi anh một câu không liên quan đến con — và lắng nghe. Một bước nhỏ ấy đã là chị đang tưới lại chậu cây của mình rồi.

Chị xứng đáng có một người bạn đời, chứ không chỉ một người đồng nghiệp nuôi con. Và rất nhiều khi, người ấy vẫn đang ở đó, chỉ là cũng đang mệt và đang chờ chị quay lại, như chị đang chờ anh.

Về tác giả: Tôi là Phạm Thị Vân, sinh năm 1986 ở Thái Bình. Tôi từng suýt bỏ học sau lớp 9, rồi quay lại trường, đi dạy, và có gần hai năm một mình nuôi con nhỏ khi chồng làm việc cách hơn trăm cây số — nếm đủ vị cô đơn ngay trong chính cuộc hôn nhân của mình. Sau này tôi rẽ sang kinh doanh, hiện là CEO Enterbuy, hoàn thành MBA năm 2020, có chồng và ba cô con gái, và vẫn đang tập “vượt vùng an toàn” mỗi ngày. Tôi viết không phải với tư cách chuyên gia, mà như một người chị đã đi qua, mong chị bớt cô đơn hơn tôi ngày ấy.


Nếu những dòng này chạm đến chị, chị cứ để lại một bình luận hoặc nhắn cho tôi một câu. Và nếu tối nay chị thử quay sang hỏi anh ấy một câu thật lòng, tôi mong chị kể tôi nghe chuyện gì đã xảy ra.

Similar Posts

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *