Chồng không vô tâm — anh ấy đang gánh theo một kiểu khác

Có một câu mà tôi nghe đi nghe lại từ rất nhiều chị em, và cũng từng tự nói với chính mình, trong những đêm mệt nhoài: “Sao anh ấy vô tâm thế. Việc gì cũng đến tay mình. Mình gánh hết, còn anh thì như người ngoài.”

Chị quay cuồng với con ốm, với deadline, với mâm cơm và đống quần áo chưa gấp. Còn anh thì ngồi đó, mắt dán vào điện thoại, hoặc lại vùi đầu vào công việc đến khuya, thi thoảng buông một câu “có gì đâu mà em căng thế”. Chị thấy mình đơn độc ngay trong căn nhà của hai người. Và nỗi ấm ức ấy cứ dày lên: hình như mình lấy nhầm một người không biết thương.

Nếu chị đang gật đầu khi đọc những dòng này, tôi xin chị khoan kết luận một chút. Không phải để bênh các anh — tôi không làm thế. Mà vì sau nhiều năm, tôi nhận ra một điều đã làm hôn nhân của tôi dễ thở hơn rất nhiều: rất nhiều người đàn ông không phải không thương, họ chỉ đang gánh theo một kiểu mà mình không quen nhìn ra.

Đoạn đời tôi từng tin chắc chồng mình vô tâm

Tôi xin kể chị nghe, không phải để than, mà để chị biết tôi ngồi ở đâu khi viết bài này.

Hơn mười năm trước, tôi đi dạy ở Quảng Ninh, một mình nuôi con nhỏ, còn chồng tôi làm việc cách đó hơn một trăm cây số. Gần hai năm trời, tôi sống cái cảnh mà sau này tôi mới đặt tên được là “ca ba”: ca một là việc trường, ca hai là việc nhà, ca ba là chăm con — và cả ba ca đều một mình. Con sốt giữa đêm, tôi thức trắng. Sáng ra vẫn đứng lớp như không có chuyện gì.

Cuối tuần anh về. Tôi đáng lẽ phải mừng, nhưng nhiều khi trong lòng tôi lại dâng lên một thứ rất khó chịu. Tôi nhớ có lần tôi kể anh nghe chuyện tôi vất vả thế nào, mong anh ôm tôi một cái, nói một câu thương. Nhưng anh lại nhíu mày, rồi bắt đầu… đưa giải pháp: “Hay là em thuê người giúp việc. Hay là em xin chuyển trường gần nhà.” Tôi nghe mà chỉ muốn khóc. Tôi đâu cần anh sửa cái gì. Tôi chỉ cần anh thấy tôi.

Lúc đó tôi đóng đinh trong đầu: anh này vô tâm. Anh không hiểu mình. Và tôi quay lưng. Tôi trả lời “không sao” bằng một giọng lạnh đến mức chính tôi cũng giật mình, rồi tự gặm nhấm nỗi cô đơn của mình.

Mãi nhiều năm sau, khi đã bình tĩnh lại, tôi mới dám hỏi anh: hồi đó anh nghĩ gì. Và câu trả lời của anh làm tôi lặng người.

Hóa ra anh cũng đang chật vật — chỉ là theo một ngôn ngữ khác

Anh kể, hồi đó anh cũng không ngủ được. Anh đi làm xa, đêm nào cũng lo: vợ con ở nhà có ổn không, tiền nong tháng này có đủ không, mình có đang làm chưa đủ tốt không. Cái cách anh “thương” tôi, là cắm đầu cày thêm việc để lo kinh tế, là cố tìm cách sửa mọi vấn đề tôi nêu ra — vì với anh, giải quyết được vấn đề mới là yêu. Còn việc ngồi xuống, ôm tôi và chỉ lắng nghe, thì anh thật sự không biết làm. Không ai dạy anh điều đó cả.

Tôi không kể chuyện này để nói “đàn ông luôn đúng, phụ nữ hiểu lầm”. Hoàn toàn không. Tôi kể vì tôi đã từng dịch sai một thứ rất quan trọng: tôi dịch sự im lặng của anh thành “không quan tâm”, trong khi với anh, im lặng là đang gồng. Tôi dịch việc anh lao vào công việc thành “trốn tránh gia đình”, trong khi với anh, đó chính là cách anh gánh gia đình.

Có một điều tôi để ý — và xin nói rõ đây là quan sát cá nhân, không phải chân lý cho mọi cặp đôi: nhiều người đàn ông được nuôi lớn trong cái khuôn “đàn ông không được yếu đuối”, “lo được kinh tế là tròn vai”. Nên khi lo lắng, thay vì nói “anh sợ”, “anh đuối”, họ thường chuyển nó thành hành động: làm nhiều hơn, nói ít đi, hoặc cáu kỉnh vu vơ. Trông bề ngoài rất giống vô tâm. Nhưng bên dưới, nhiều khi là một người đang gánh mà không biết kêu.

Một góc nhìn từ những người nghiên cứu hôn nhân

Để chị có thêm một điểm tựa ngoài câu chuyện riêng của tôi, tôi xin chia sẻ hai nguồn mà tôi thấy hữu ích.

Nhà nghiên cứu hôn nhân John Gottman — người đã dành nhiều thập kỷ quan sát các cặp vợ chồng — có một khái niệm tôi rất thích, gọi là “lời mời kết nối” (bids for connection). Theo ông, trong đời sống vợ chồng, chúng ta liên tục gửi cho nhau những lời mời rất nhỏ để được kết nối: một câu hỏi vu vơ, một cái chạm tay, một lời kể chuyện trong ngày. Và người kia có thể “quay về” (đáp lại) hoặc “quay đi” (bỏ qua). Điều đáng để ý là: những lời mời ấy thường rất nhỏ và dễ bị bỏ lỡ. Khi anh hỏi tôi “tối nay ăn gì”, có khi đó không chỉ là hỏi món ăn — đó là một cách anh ngỏ ý muốn gần. Còn khi tôi mệt quá, gắt lên “ăn gì chả được”, tôi đã vô tình quay đi với chính lời mời của anh. Hóa ra, không chỉ anh bỏ lỡ tôi. Cả hai chúng tôi đều đang bỏ lỡ nhau.

Còn một cuốn nữa rất nổi tiếng, “Đàn ông sao Hỏa, đàn bà sao Kim” của John Gray. Tôi muốn nói thật với chị: đây là sách self-help phổ thông, không phải một công trình nghiên cứu khoa học, nên ta đọc để tham khảo cách nhìn thôi, đừng coi là chân lý. Nhưng có một ý trong đó tôi thấy đúng với nhà mình: khi gặp chuyện, phụ nữ thường có nhu cầu được nói ra để vơi đi, còn nhiều đàn ông lại có xu hướng rút vào “hang” của mình để tự gặm nhấm rồi mới ra. Không phải ai cũng vậy, và cũng không phải lúc nào cũng vậy. Nhưng biết được điều này, tôi bớt diễn giải sự im lặng của anh thành sự ghẻ lạnh.

Vài hiểu lầm tôi mong chị nhẹ nhàng nhìn lại

Trên đường đi, tôi từng mắc kẹt ở mấy niềm tin này. Có thể chị cũng vậy.

“Nếu anh ấy thương thật thì phải tự hiểu, sao mình phải nói.” Tôi cũng từng mong thế, và từng thất vọng vì thế. Nhưng sự thật giản dị là không ai đọc được tâm trí ai. Người thương mình đến mấy, nếu được nuôi lớn theo một “ngôn ngữ tình cảm” khác, cũng khó tự đoán ra điều mình đang cần. Nói ra không phải là hạ mình — đó là cho anh một cơ hội để thương mình đúng cách.

“Anh đưa giải pháp tức là anh không quan tâm cảm xúc của mình.” Với rất nhiều người đàn ông, đưa giải pháp chính là cách họ thể hiện quan tâm. Vấn đề không phải anh không thương, mà là anh và chị đang nói hai thứ ngôn ngữ. Chị có thể nói thẳng điều mình cần: “Lúc này em chưa cần cách giải quyết đâu, em chỉ cần anh nghe em một chút thôi.” Câu đó nghe đơn giản, nhưng nó là một tấm bản đồ cho anh.

“Im lặng cho lành, nói ra chỉ tổ cãi nhau.” Cái “lành” của sự nín nhịn, theo tôi, thường là một thứ lành giả — yên bề mặt mà lạnh bề sâu. Nỗi ấm ức không được nói ra sẽ không biến mất; nó chỉ rút vào trong và làm hai người ngày càng xa.

Vài gợi ý để kéo anh thành đồng đội, thay vì đối đầu

Tôi không có công thức thần kỳ nào. Nhưng có vài điều, nếu phù hợp với chị, chị có thể thử — chính tôi đã thử và thấy nhà mình ấm hơn.

  • Nói rõ mình đang cần gì, ngay từ đầu. Trước khi kể chuyện, chị có thể “dán nhãn” trước: “Em kể chuyện này, em chỉ cần anh nghe thôi nhé, chưa cần anh sửa gì cả.” Nghe lạ, nhưng nó gỡ cho anh khỏi cái phản xạ lao vào giải quyết.
  • Khen đúng cái anh đang cố gắng. Nhiều anh gánh âm thầm mà chẳng được ai nhìn thấy. Một câu “em biết anh đi làm cũng mệt, cảm ơn anh” đôi khi mở được cánh cửa mà mười lời trách không mở nổi.
  • Đề nghị cụ thể, thay vì trách chung chung. “Anh chẳng bao giờ phụ em” dễ làm anh phòng thủ. “Tối nay anh tắm cho con giúp em được không” thì dễ làm hơn nhiều, vì nó rõ ràng và có thật một việc để anh làm.
  • Để ý và đáp lại những lời mời nhỏ của anh. Khi anh rủ xem phim, hỏi chuyện vu vơ, chị thử quay về thay vì quay đi, dù đang mệt. Kết nối được vun lên từ những điều rất nhỏ như thế.

Nếu chị thấy gốc rễ vấn đề là mình đang gánh phần của cả nhà mà không ai gánh phần của mình, thì mạch chuyện này nối thẳng sang một bài khác tôi đã viết, về ấm ức dồn nén trong hôn nhân. Học cách gọi tên và nói ra nỗi ấm ức ấy, nhiều khi chính là bước đầu để hai người thôi đứng ở hai phía.

Khi nào nên tìm người có chuyên môn

Tôi muốn thành thật với chị: tôi không phải chuyên gia tâm lý. Tôi là một người chị đã đi qua đoạn đường cô đơn trong hôn nhân, đã từng tin chắc chồng mình vô tâm, và đã từng bước học lại cách hiểu nhau. Những gì tôi chia sẻ ở đây là trải nghiệm cá nhân và vài điều tôi đọc được, không thay thế cho sự trợ giúp chuyên môn.

Có những lúc, một góc nhìn mới là chưa đủ, và tìm đến chuyên gia mới là việc thương mình nhất. Chị có thể cân nhắc gặp nhà tham vấn tâm lý hoặc chuyên viên trị liệu hôn nhân nếu:

  • Trong nhà có bạo lực — lời nói nặng nề thường xuyên, kiểm soát, hay bất kỳ hình thức đụng chạm thân thể nào. Khi đó, đây không còn là chuyện “hai ngôn ngữ khác nhau” nữa.
  • Hai vợ chồng nói chuyện gì cũng thành cãi vã, đã cố nhiều lần mà vẫn mắc kẹt trong cùng một vòng lặp.
  • Chị thấy nỗi buồn kéo dài nhiều tuần, mất ngủ, mất hứng thú với mọi thứ, hoặc có ý nghĩ làm hại bản thân.
  • Sự xa cách đã âm ỉ quá lâu, và cả hai đều muốn hàn gắn nhưng không tự tìm được đường.

Tìm người có chuyên môn không phải là thất bại của hôn nhân. Đó là một quyết định mạnh mẽ và tử tế với cả hai người.

Lời cuối, gửi chị

Tôi không viết bài này để nói rằng đàn ông luôn đúng, hay để chị nhịn thêm. Tôi viết vì tôi đã từng đánh mất gần hai năm cho một hiểu lầm: tôi tưởng anh vô tâm, trong khi anh chỉ đang gánh theo một kiểu tôi chưa học cách đọc. Nếu hồi đó có ai nói cho tôi điều này, có lẽ tôi đã bớt cô đơn hơn nhiều.

Chồng chị có thể thật sự đang vô tâm — điều đó cũng có thể xảy ra, và chị xứng đáng được đối xử tử tế. Nhưng cũng có khả năng anh đang thương theo một ngôn ngữ mà chị chưa quen. Chỉ cần chị thử dịch lại một lần — hỏi xem bên dưới sự im lặng kia là gì — chị đã mở ra một cánh cửa mà sự ấm ức đóng kín bao lâu nay.

Chị xứng đáng có một người đồng đội, chứ không phải một người ở chung nhà. Và đôi khi, người đồng đội ấy vẫn luôn ở đó — chỉ là cả hai chưa tìm được tiếng nói chung mà thôi.

Về tác giả: Tôi là Phạm Thị Vân, sinh năm 1986 ở Thái Bình. Tôi từng suýt bỏ học sau lớp 9, rồi quay lại trường, đi dạy, và có gần hai năm một mình nuôi con nhỏ khi chồng làm việc cách hơn trăm cây số — nếm đủ vị cô đơn ngay trong hôn nhân và những hiểu lầm tưởng chừng không gỡ nổi. Sau này tôi rẽ sang kinh doanh, hiện là CEO Enterbuy, hoàn thành MBA năm 2020, có chồng và ba cô con gái, và vẫn đang tập “vượt vùng an toàn” mỗi ngày. Tôi viết không phải với tư cách chuyên gia, mà như một người chị đã đi qua, mong chị bớt cô đơn hơn tôi ngày ấy.


Nếu những dòng này chạm đến chị, chị cứ để lại một bình luận hoặc nhắn cho tôi một câu. Đôi khi, chỉ cần thử nhìn người bạn đời của mình bằng một ánh mắt khác, khoảng cách giữa hai người đã ngắn lại rất nhiều rồi.

Similar Posts

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *