Tôi không bắt đầu câu chuyện này bằng chức danh. Tôi bắt đầu bằng một xóm nghèo thuần nông ở Thái Bình.
Tôi sinh năm 1986, lớn lên ở một vùng quê mà tuổi thơ gắn với bờ ruộng nhiều hơn trang sách. Hết lớp 9, vì hoàn cảnh gia đình, tôi phải nghỉ học. Người ta gói ghém cho tôi sang Nam Định, ở nhà chú ruột, học nghề may từ thím. Mười lăm tuổi, tôi từng nghĩ con đường đời của mình sẽ dừng lại sau chiếc máy khâu.
Nhưng có một điều bên trong không chịu dừng. Một năm sau, tôi quay lại trường, thi đỗ vào lớp chuyên Văn của một trường điểm trong tỉnh. Lên lớp 12, tôi đạt giải nhất học sinh giỏi cấp tỉnh môn Địa lý. Rồi tôi đỗ Đại học Sư phạm Hà Nội, và năm 2009 trở thành cô giáo Địa lý — đúng giấc mơ thuở bé, hồi tôi hay đứng trước gương đóng vai cô giáo.
Tôi kể đoạn này trước, vì tôi muốn bạn biết: tôi hiểu cảm giác xuất phát từ con số không. Nếu bây giờ bạn đang ở một điểm thấp nào đó trong cuộc đời và thấy như không còn lối ra — tôi đã từng đứng đúng chỗ đó.
Hai năm tôi học được thế nào là “cô đơn ngay trong nhà mình”
Ra trường, tôi dạy ở một trường cấp 3 miền núi tại Quảng Ninh. Chồng tôi làm việc ở Hà Nội. Suốt gần hai năm, vợ chồng tôi sống cách nhau hơn 100 cây số, trong khi tôi vừa đứng lớp vừa nuôi con đầu lòng còn đỏ hỏn.
Đó là quãng thời gian tôi gọi tên được rất nhiều năm sau này: gánh ca ba — việc trường, việc nhà, chăm con — và cảm giác cô đơn ngay trong chính cuộc hôn nhân của mình, dù chẳng ai có lỗi. Tôi không kể chuyện này để than. Tôi kể vì rất nhiều phụ nữ tôi gặp sau này cũng đang sống đúng quãng đó: đủ đầy bên ngoài, nhưng bên trong thì kiệt sức và thiếu một bàn tay đồng hành.
Năm 2012, tôi đưa ra một quyết định mà đến giờ vẫn thấy khó: rời bục giảng. Không phải vì hết yêu nghề — mà vì tôi không tìm được chỗ dạy ở Hà Nội, không có hộ khẩu để vào biên chế, và không đủ tiền học lên cao. Tháng 9 năm 2013, đi ngang Big C Thăng Long, tôi nghe tiếng trống khai giảng vọng ra. Tôi đứng lại và khóc, vì nhớ nghề. Khóc xong, tôi lau nước mắt và quay về với công việc kinh doanh đang chờ — những ngày làm gần 20 tiếng.
Từ cô giáo thành CEO — và vì sao tôi vẫn đi học lại
Tôi khởi nghiệp bằng bán hàng online từ thuở các diễn đàn còn sơ khai: Chợ điện tử, Vật giá, Webtretho, Làm Cha Mẹ… Từng đơn hàng nhỏ gom lại thành một doanh nghiệp. Hôm nay tôi là CEO của Enterbuy Việt Nam, chuyên về giải pháp lọc nước ăn uống và lọc tổng sinh hoạt cho gia đình, trong lĩnh vực rộng hơn là điện tử – điện lạnh – gia dụng.
Có một điều tôi luôn nói thật: lúc rời nghề giáo, điều tôi tiếc nhất là chưa được học lên. Nên đến năm 2017, sau 5 năm kinh doanh, tôi đi học thạc sĩ, và năm 2020 tôi tốt nghiệp MBA — Thạc sĩ Quản trị Kinh doanh. Tôi xây thương hiệu theo mô hình R-STP-MM-I-C của Philip Kotler và vận hành công ty theo hướng tự động hóa, để doanh nghiệp vẫn chạy ngay cả khi tôi không có mặt ở văn phòng.
Tôi chia sẻ những điều này không phải để khoe bằng cấp, mà để bạn biết: khi tôi nói về một việc gì, tôi nói từ chỗ đã thật sự làm và thật sự học.
Người phụ nữ phía sau công việc
Ngoài công việc, tôi là vợ của anh Lê Đình Vĩnh — người cùng tôi đi từ những đơn hàng online đầu tiên — và là mẹ của ba cô con gái. Gia đình là lý do, cũng là động lực, cho gần như mọi lựa chọn của tôi.
Tôi cũng là người ưa thử thách giới hạn của chính mình. Tôi đã hoàn thành nhiều giải Marathon đường trường và vượt núi (trong đó có Tiền Phong Marathon 2021 ở Pleiku và Vietnam Mountain Marathon 2019 cự ly 42km), leo đỉnh Fansipan, khám phá hang Sơn Đoòng, và tham gia hành trình caravan Hà Nội – Tây Tạng cùng đoàn. Với tôi, mỗi vạch đích thể thao là một lần nhắc mình: nỗi sợ luôn lớn hơn khó khăn thật, và ta luôn đi được xa hơn ta nghĩ.
Lúc rảnh, tôi thích ngồi lặng uống trà, đi dạo trong thiên nhiên, xem phim tâm lý để hiểu hơn cách con người vận hành, và đọc về sức khỏe, dinh dưỡng, kinh doanh.
Vì sao năm 2026 tôi bắt đầu một hành trình mới
Triết lý sống mà tôi đặt tên là “vượt vùng an toàn” đã đưa tôi qua nhiều lần tự tái tạo: thợ may → học sinh giỏi → cô giáo → doanh nhân. Và bây giờ, tôi đang bắt đầu một chặng nữa.
Từ năm 2026, tôi bắt đầu chia sẻ trên mạng xã hội về điều tôi tâm huyết nhất: mối quan hệ trong gia đình và sự phát triển của người phụ nữ. Tôi muốn nói thẳng rằng đây là một hành trình mới bắt đầu — tôi không tự nhận mình là chuyên gia tâm lý, và tôi sẽ không bao giờ hứa với bạn một công thức “chữa lành” mọi thứ.
Điều tôi có là một thứ khác: tôi là người chị đã đi qua. Tôi từng nghèo, từng kiệt sức, từng cô đơn trong hôn nhân của mình, từng phải chọn giữa giấc mơ và cơm áo — và tôi đã từng bước xây được cả một sự nghiệp lẫn một gia đình mà tôi trân trọng. Cách tôi làm việc là soi cho bạn nhiều góc nhìn để bạn tự quyết định, chứ không đứng trên cao bảo bạn “phải” sống thế nào. Bởi tôi tin người hạnh phúc nhất là người tự chọn, và an lòng với lựa chọn của mình.
Nếu trong câu chuyện của tôi, bạn thấy thấp thoáng một đoạn đời của mình — thì có lẽ chúng ta đã có lý do để đồng hành.
Về tác giả: Nội dung do Phạm Thị Vân — CEO Enterbuy Việt Nam, Thạc sĩ Quản trị Kinh doanh (2020) — trực tiếp chia sẻ từ trải nghiệm cá nhân. Đây là trang giới thiệu mang tính cá nhân, không phải tư vấn tâm lý hay y tế chuyên môn; với những vấn đề cần hỗ trợ sâu, bạn nên tìm đến chuyên gia phù hợp.
Bạn muốn nghe tiếp những gì tôi rút ra trên hành trình này? Mời bạn theo dõi, và nếu thấy hữu ích thì để lại cho tôi một dòng — tôi đọc tất cả.