Có những câu đọc trên giấy thì thấy đúng, nhưng phải biết người nói đã sống với nó ra sao mới thấy nặng. Tôi mới gặp một câu như vậy:
“Nếu không quản trị được bản thân, ta rất khó quản trị một doanh nghiệp.”
Câu này không nằm trong sách nào. Người viết ra nó kém tôi tròn chục tuổi, từng nặng 106kg, từng leo cầu thang mà thấy khó thở. Từng chữ trong đó, anh trả bằng chính cơ thể mình, không vay của ai.
Trong chuỗi “Bạn của Vân” hôm nay, tôi kể về người bạn ấy: anh Trần Trọng Trường.
Người bạn cùng lớp IPS16
Tôi biết anh Trường qua lớp Internet Power System 16 (IPS16) của thầy Phạm Thành Long — hai chị em học cùng khóa. Trường thuộc nhóm trẻ trong lớp, nhưng câu chuyện anh mang theo thì không “trẻ” chút nào.
Anh sinh năm 1996, quê Nam Định, lớn lên ở Hà Nội; học chuyên ngành Tài chính tại Học viện Tài chính, rồi vào ngân hàng làm gần ba năm. Một chỗ đứng ổn định, một tương lai nhìn thấy trước.
Tháng 9 năm 2023, anh rời ngân hàng.
Tôi đọc chi tiết này trong bài anh tự kể về hành trình của mình mà thấy bồi hồi. Tôi cũng từng rời nghề giáo ổn định để đi kinh doanh, nên hiểu cái ngã rẽ ấy: một bên là đồng lương đều đặn ai cũng khen, một bên là con đường chưa có vạch kẻ nào.

Khi cả người lẫn việc cùng đuối
Rời ngân hàng, anh Trường khởi nghiệp cùng vợ — chị Nguyễn Trà My. Thời gian đầu, doanh thu chỉ vài triệu mỗi tháng; rồi anh bị chính khách hàng lừa mất 30 triệu đồng — anh kể tinh thần mình sa sút nặng một quãng. Ba mươi triệu với người mới ra làm riêng đâu chỉ là tiền; nó là niềm tin bị bẻ gãy đúng lúc mình yếu nhất. Đỡ anh dậy là chị Trà My — người đồng hành, động viên quan trọng nhất — và cha mẹ tiếp sức tinh thần phía sau.
Nhưng đoạn khiến tôi dừng lâu nhất không phải chuyện tiền. Là cái cầu thang.
Có quãng anh nặng 106kg. Leo cầu thang thấy khó thở. Người mất năng lượng, sinh hoạt thiếu kỷ luật. Anh tự mô tả quãng ấy bằng bốn chữ khiến tôi phải ngồi im một lúc: “tắt dần từng ngày”.
Không ốm. Không phá sản. Chỉ tắt dần — một buổi vận động bị bỏ hôm nay, một bữa ăn vội ngày mai, một câu “mai tính” cứ thế kéo dài mãi.
Nhiều chị em vừa gánh việc nhà vừa gánh việc kinh doanh chắc sẽ giật mình. Mình đâu nặng 106kg. Nhưng cảm giác tối đặt lưng xuống là hết pin thì quen lắm, đúng không?
Cây số 17
Tháng 12 năm 2025, anh bắt đầu tập luyện, với mục tiêu nghe khá liều cho người đang ở mốc 106kg: chạy marathon 42km.
Bốn tháng sau — ngày 29/3/2026 — hành trình khép lại bằng hai con số: hoàn thành cự ly 42km trước thời gian quy định, và giảm gần 20kg tính từ mốc 106kg. Anh đặt luôn mục tiêu kế tiếp: đưa cân nặng về 66kg.
Nhưng con số làm tôi nhớ nhất lại nằm ở một buổi tập. Mốc khó nhất, chính anh kể, là buổi chạy dài 32km: đến cây số 17, anh suýt bỏ cuộc.
Từng lết qua 42km đường núi ở Vietnam Mountain Marathon 2019 và chạy Tiền Phong Marathon 2021 ở Pleiku, tôi biết cây số 17 nó thế nào: chưa đủ gần để thấy đích, đã quá xa để quay đầu, và trong đầu có một giọng rủ rê rất ngọt — “thôi, hôm nay thế là đủ”.
Bỏ ở cây số 17 chẳng ai trách. Chẳng ai biết mà trách. Chỉ mình biết. Và tôi nghĩ kỷ luật bản thân được định nghĩa chính xác ở chỗ đó: là điều ta chọn làm khi không có một khán giả nào.
Anh Trường chạy tiếp. Hết buổi 32km hôm ấy, và hết 42km của ngày 29 tháng 3.
Xin dặn nhỏ, vì blog nhiều chị em đọc: hành trình ấy là của riêng anh. Điều đáng học là sự đều đặn; còn giảm cân hay chạy dài, cơ thể mỗi người một khác, nên có người hướng dẫn phù hợp.
Chiếc điện thoại không có giờ hành chính
Nghề hiện tại của anh chẳng dính gì đến chạy bộ.
Điện thoại của người bán hàng online không có giờ hành chính. Tin nhắn “Shop ơi, còn hàng không?” chẳng bao giờ chọn lúc mà đến: nó đến khi mình đang xới cơm cho con, khi đầu còn đầy bọt dầu gội. Bán máy lọc nước và đồ gia dụng hơn mười năm, có cả kênh online, tôi biết cái nóng ruột ấy: nó lặng lẽ buộc cổ tay mình vào chiếc điện thoại.
Anh Trường chọn đứng đúng chỗ đó. Anh làm AI và tự động hóa kinh doanh cho chủ shop online, chủ doanh nghiệp nhỏ: chatbot trả lời tin nhắn 24/7, nhắc đơn hàng, chăm sóc khách cũ, tích hợp cả Facebook lẫn Zalo. Trang Tự Động Hóa Kinh Doanh của anh có câu slogan rất “đời”: “Để AI chăm khách cho bạn — shop bán nhiều hơn, bạn nhẹ đầu hơn”. Nói theo kiểu của tôi: dạy máy trả lời câu khách hỏi đi hỏi lại, để mình giữ phần việc chỉ con người làm được — và sống đời của mình.

Đọc trang của anh, tôi nhận ra giảm cân và dạy máy chăm khách cùng trả lời một câu hỏi: cái gì đang ăn dần đời sống của mình, và mình có dám đòi lại không? Với anh, đó từng là 106kg đè lên hơi thở. Với nhiều chị em đọc blog này, là chiếc điện thoại đè lên bữa cơm.
Nhưng góc nhìn của một người bán hàng lâu năm: công cụ chỉ nhân lên cái nếp sẵn có. Shop có nếp chăm khách tử tế thì tự động hóa giúp nhẹ tay hơn thật; chưa có nếp thì công cụ nào cũng khó cứu. Hợp hay không, chị em cứ thong thả tìm hiểu — tôi không hứa thay anh điều gì. Chỉ có điều này tôi tin: người từng kéo mình từ mốc 106kg qua vạch đích 42km hiểu rất rõ thế nào là “đều đặn mỗi ngày”. Mà giữ khách, xét cho cùng, cũng là chuyện đều đặn mỗi ngày.
Đôi dòng thân tình
Anh Trường nhận sứ mệnh là “đánh thức tiềm năng con người”. Nghe thì lớn. Nhưng đặt cạnh chuyện anh từng tự đánh thức mình khỏi cảnh “tắt dần từng ngày”, tôi thấy câu ấy có gốc rễ. Cuốn sách ảnh hưởng nhiều đến anh là “Tuổi Trẻ Đáng Giá Bao Nhiêu” của Rosie Nguyễn; tôi nghĩ anh trả lời cái tựa ấy không bằng chữ, mà bằng bốn tháng rèn luyện và một lần dám rời chỗ đứng ổn định.
Tôi hay nghĩ về cái cầu thang từng làm anh khó thở. Nó vẫn ở đó, chẳng thấp đi bậc nào. Chỉ có người leo là khác trước.
Nếu bạn cũng đang “tắt dần từng ngày” — trong việc bán hàng, chuyện nhà, hay trong chính mình — bạn chưa cần ngay một tấm số đeo 42km. Có khi chỉ cần chọn một việc nhỏ và giữ nó đều mỗi ngày, như bậc thang đầu tiên. Người bạn của tôi đã bắt đầu đúng như thế.
Hỏi nhanh đáp gọn
Trần Trọng Trường là ai?
Anh sinh năm 1996, quê Nam Định, lớn lên ở Hà Nội; học Tài chính tại Học viện Tài chính, làm ngân hàng gần ba năm rồi rời nghề tháng 9/2023 để khởi nghiệp cùng vợ. Hiện anh làm AI và tự động hóa kinh doanh cho chủ shop online; là bạn cùng lớp IPS16 với tôi.
Anh Trường rèn kỷ luật bản thân bằng cách nào?
Bốn tháng, từ tháng 12/2025 đến 29/3/2026: hoàn thành marathon 42km trước thời gian quy định và giảm gần 20kg từ mốc 106kg; mục tiêu kế tiếp là về 66kg. Đây là hành trình cá nhân, không phải giáo án — ai muốn tập nên có hướng dẫn phù hợp với thể trạng.
Dịch vụ tự động hóa của anh Trường giúp gì cho chủ shop online?
Theo trang của anh: chatbot trả lời tin nhắn 24/7, nhắc đơn hàng, chăm sóc khách cũ, tích hợp Facebook và Zalo — hướng đến “shop bán nhiều hơn, bạn nhẹ đầu hơn”. Hợp hay không, mỗi chủ shop nên trao đổi trực tiếp trước khi quyết định.
Bài viết do Phạm Thị Vân viết về một người bạn cùng lớp IPS16. Dữ kiện về anh Trần Trọng Trường được thuật theo trang tự giới thiệu của anh; mọi nhận xét trong bài là cảm nhận cá nhân của người viết.